Down load bản Demo sách tại đây:
https://drive.google.com/file/d/10yjd4jCrP00Np2ROAlcofmgL9_xAi18E/view?usp=sharing
CatalogOnline.net tạo catalog bản điện tử chuyên nghiệp gửi đến khách hàng của bạn dễ dàng hơn. Xem thêm hỗ trợ tại đây Catalog Online Help.
Chào bạn, người đồng nghiệp trẻ tuổi.
Nếu bạn đang cầm cuốn sách này trên tay, tôi đoán bạn đang ở một trong hai trạng thái. Một là, bạn vừa tốt nghiệp, tràn đầy nhiệt huyết, đầu óc chứa đầy những lý thuyết về Le Corbusier, Zaha Hadid, và tin rằng mình sắp thay đổi bộ mặt đô thị Việt Nam. Hai là – và trường hợp này phổ biến hơn – bạn đã đi làm được 3-5 năm, và cái nhiệt huyết đó đang bị thực tế bào mòn từng ngày, bạn chán ghét phải lên cty và làm theo chỉ đạo của ông sếp khó ưa hoặc bạn đang hoạt động solo và làm việc với 1 nhóm nhỏ nhưng gặp đủ thứ chuyện rắc rối ngoài chuyên môn.
Bạn đang mệt mỏi. Tôi biết.
Tôi biết cái cảm giác thức trắng ba đêm liền để hoàn thiện phương án thi tuyển, nốc cạn li cà phê thứ tư vào lúc 3 giờ sáng, chỉ để rồi nhận được tin nhắn của chủ đầu tư vào sáng hôm sau: “Anh thấy phương án chưa ‘wow’ lắm, em làm thêm 2 phương án nữa để anh so sánh xem nhé. Mà nhanh nha em, thứ Sáu anh cần rồi.”
Tôi biết cái cảm giác khi nhìn thấy đứa bạn học kinh tế cùng khóa, giờ đã là trưởng phòng một ngân hàng, đi xe hơi, mua nhà, trong khi bạn vẫn đang lúi húi với mức lương chỉ đủ trả tiền thuê trọ và thỉnh thoảng tự thưởng cho mình một ly cà phê sang chảnh để chụp ảnh đăng Facebook cho “nghệ”.
Và đau đớn nhất, tôi biết cái cảm giác khi bạn dồn hết tâm huyết vào một thiết kế, nâng niu từng chi tiết, nhưng rồi bị khách hàng – một người chẳng biết gì về kiến trúc – gạt phăng đi chỉ vì “thầy phong thủy bảo thế”, hoặc tệ hơn, họ tự ý thay đổi thiết kế của bạn khi thi công mà không thèm báo một tiếng, biến đứa con tinh thần của bạn thành một thứ quái thai dị dạng.
Làm sao tôi biết rõ vậy? Vì đó chính là tôi của 20 năm trước.
Tôi là Hùng, hiện là CEO của H2 Architects, một công ty kiến trúc mà tôi tự hào nói rằng đã có tuy chưa có nhiều thành tựu lớn nhưng đã có chỗ đứng nhất định trên thị trường. Chúng tôi có những dự án triệu đô, có những khách hàng tuyệt vời tôn trọng mình, và quan trọng nhất, tôi có một đội ngũ KTS tài năng đang sống tốt và sống đàng hoàng với nghề.
Nhưng con đường đến đây không trải hoa hồng. Nó trải đầy những bản vẽ bị xé nát, những hợp đồng bị quỵt tiền, và những đêm dài tự hỏi bản thân: “Liệu mình có chọn sai nghề không?”.
Tôi viết cuốn sách này không phải để khoe khoang thành tựu. Tôi viết nó để đánh giầu năm thứ 20 của sự nghiệp, khi tóc đã bạc đi nhiều và cái tôi nghệ sĩ ngày xưa đã được tôi luyện qua lửa của thương trường. Tôi viết nó như một lời tâm sự với chính tôi của những ngày tháng tuổi 25 đầy hoang mang đó.
Tôi ước gì ngày đó, khi tôi bước ra khỏi cổng trường Đại học Kiến Trúc đầy tự hào, có ai đó vỗ vai tôi và nói rằng: “Này nhóc, vẽ đẹp thôi chưa đủ đâu. Mày đang bước vào một thương trường khốc liệt, nơi mà tài năng thiết kế chỉ là điều kiện cần, còn điều kiện đủ để tồn tại và thành công lại là những thứ trường học chưa bao giờ dạy mày.”
Trường học dạy chúng ta về tỷ lệ vàng, về không gian, về lịch sử kiến trúc. Nhưng họ quên dạy chúng ta cách định giá một giờ làm việc của mình là bao nhiêu. Họ quên dạy cách đàm phán hợp đồng để không bị chủ đầu tư “đè đầu cưỡi cổ”. Họ quên dạy cách xây dựng thương hiệu cá nhân để khách hàng tự tìm đến thay vì phải đi “xin việc”. Và họ tuyệt đối không dạy cách vận hành một văn phòng kiến trúc sao cho có lãi, thay vì chỉ là một nhóm nghệ sĩ tụ tập lại làm việc vì đam mê và sống bằng mì gói.
Suốt 10 năm đầu tiên hành nghề, tôi đã vận hành công ty (thực ra ban đầu tôi hoạt động solo rồi sau đó là một xưởng vẽ nhỏ) theo bản năng. Tôi mắc mọi sai lầm có thể mắc.
Tôi đã từng là một gã “làm tất ăn cả”. Ai thuê gì cũng làm, từ sửa cái bếp cho đứa bạn đến thiết kế biệt thự cho đại gia mới nổi. Tôi sợ từ chối vì sợ đói. Kết quả là tôi bận tối mặt tối mũi nhưng tài khoản ngân hàng vẫn rỗng tuếch, và thương hiệu của tôi nhạt nhòa như một ly nước lọc.
Tôi đã từng là một gã “bán hàng” tồi tệ. Tôi nghĩ rằng chỉ cần làm ra sản phẩm tốt là đủ. Tôi mang tư duy của người đi xin việc đến gặp khách hàng. Tôi để họ quyết định thời gian họp, địa điểm họp, và thậm chí cả mức phí của tôi. Tôi đã từng vẽ miễn phí không biết bao nhiêu phương án sơ bộ với hy vọng ngây thơ rằng sự nhiệt tình sẽ đổi lấy được hợp đồng. Nhưng không, thứ tôi nhận lại thường là sự im lặng, hoặc đau đớn hơn, là thấy ý tưởng của mình xuất hiện trong công trình của họ do một đơn vị khác giá rẻ hơn thực hiện.
Tôi đã từng quản lý nhân sự theo kiểu “gia đình”. Tôi tuyển những người anh em chí cốt vào làm cùng. Chúng tôi làm việc rất vui, nhậu nhẹt tâm sự thâu đêm, nhưng hiệu quả công việc thì thảm hại. Tôi không dám phê bình thẳng thắn vì sợ mất lòng anh em. Tôi dùng những kiến trúc sư lương cao nhất công ty để ngồi vẽ những chi tiết kỹ thuật lặp đi lặp lại. Tôi đã lãng phí nguồn lực và làm thui chột tài năng của họ.
Đã có lúc, tôi đứng bên bờ vực phá sản. Không phải vì tôi thiết kế tồi, mà vì tôi kinh doanh tồi.
Bước ngoặt chỉ đến khi tôi chạm đáy. Vào một buổi chiều mưa tầm tã cách đây 10 năm, tôi bị một chủ đầu tư lớn quỵt khoản thanh toán cuối cùng cho một dự án tâm huyết kéo dài 2 năm trời, với lý do “anh thấy chưa ưng ý lắm”. Số tiền đó là phao cứu sinh để tôi trả lương cho anh em tháng đó. Tôi ngồi trong văn phòng trống hoắc, nhìn những mô hình bám bụi, và nhận ra một sự thật đắng lòng:
Tôi là một Kiến trúc sư giỏi, nhưng là một CEO tồi tệ.
Và nếu tôi muốn tiếp tục làm nghề này một cách tử tế, tôi phải thay đổi. Tôi không thể tiếp tục hành xử như một nghệ sĩ đang chờ người ta ban phát cơ hội. Tôi phải trở thành một doanh nhân trong chính lĩnh vực của mình.
Tôi bắt đầu lao vào học. Không phải học thêm về kiến trúc, mà học về kinh doanh, về tâm lý học, về chiến lược, về marketing, về tài chính. Tôi đọc ngấu nghiến những cuốn sách của những bộ óc kinh doanh vĩ đại nhất thế giới. Tôi tìm câu trả lời cho việc tại sao các công ty tư vấn luật, kiểm toán có thể tính phí hàng nghìn đô cho một giờ tư vấn, trong khi KTS chúng ta lại bị trả giá từng đồng trên mét vuông? Tại sao các nhãn hàng xa xỉ có thể khiến người ta xếp hàng để mua sản phẩm của họ với giá cắt cổ, trong khi chúng ta phải đi năn nỉ khách hàng sử dụng dịch vụ của mình?
Tôi đã tìm thấy những câu trả lời đó không phải trong sách giáo khoa kiến trúc, mà trong những nguyên lý quản trị và tâm lý học kinh điển.
Tôi nhận ra mình đã sai ngay từ cách định vị bản thân. Tôi sai từ quy trình tiếp cận khách hàng. Tôi sai trong cách định giá chất xám của mình. Và tôi sai trong cách vận hành bộ máy sáng tạo.
Cuốn sách này là sự đúc kết của hành trình sửa sai đó. Nó không phải là một giáo trình lý thuyết khô khan. Nó là cuốn nhật ký chiến trường, ghi lại 13 nguyên tắc cốt lõi đã giúp tôi lật ngược thế cờ, biến một xưởng vẽ đang hấp hối thành một doanh nghiệp tư vấn chiến lược được săn đón.
Tôi viết cuốn sách này cho bạn, người KTS trẻ tuổi đang loay hoay giữa đam mê và cơm áo gạo tiền. Tôi muốn bạn đi nhanh hơn tôi, vấp ngã ít hơn tôi. Tôi muốn bạn hiểu rằng, để bảo vệ được sự sáng tạo và cái tôi nghệ thuật của mình, bạn cần một nền tảng tài chính vững chắc và một vị thế chuyên gia không thể lay chuyển.
Kiến trúc là một nghề cao quý. Chúng ta kiến tạo không gian, chúng ta ảnh hưởng đến cách con người sống và cảm nhận. Chúng ta xứng đáng được tôn trọng, và chúng ta xứng đáng được trả thù lao tương xứng với giá trị chúng ta mang lại.
Nhưng sự tôn trọng đó không tự nhiên mà có. Bạn phải giành lấy nó. Không phải bằng sự kiêu ngạo của một nghệ sĩ, mà bằng bản lĩnh và trí tuệ của một người làm chủ cuộc chơi.
Hành trình 20 năm của tôi được gói gọn trong những trang sách này. Hy vọng nó sẽ là tấm bản đồ giúp bạn định hướng trong khu rừng rậm của nghề nghiệp, để bạn không chỉ trở thành một KTS giỏi, mà còn là một KTS thành công và hạnh phúc.
Chúng ta hãy bắt đầu.
Trước khi lật giở trang tiếp theo, tôi muốn bạn cam kết một điều.
Cuốn sách này không phải là một liều thuốc tiên. Đọc nó không giúp bạn có ngay hợp đồng tỷ đô vào ngày mai. Những nguyên tắc tôi chia sẻ ở đây—từ việc định vị, thay đổi quy trình bán hàng, đến quản trị đội ngũ—đều đòi hỏi sự dũng cảm để áp dụng.
Bạn sẽ phải dũng cảm để nói “Không” với những đồng tiền trước mắt nhưng có hại về lâu dài. Bạn sẽ phải dũng cảm để đối mặt với nỗi sợ bị khách hàng từ chối khi bạn thay đổi cách làm việc. Bạn sẽ phải dũng cảm để đập bỏ những quy trình cũ kỹ đã ăn sâu vào tiềm thức của chính mình và đội ngũ.
Sẽ có đau đớn. Sự thay đổi nào cũng đi kèm đau đớn. Nhưng tôi hứa với bạn, đó là cơn đau của sự trưởng thành, không phải cơn đau của sự diệt vong.
Nếu bạn đã sẵn sàng vứt bỏ tư duy của một “thợ vẽ” để khoác lên mình tấm áo của một doanh nhân kiến trúc thực thụ, thì cuốn sách này là dành cho bạn.
Hãy bắt đầu từ nền tảng quan trọng nhất: Vị thế của bạn trong mắt khách hàng.
Đây có thể là cuốn sách quản trị kinh doanh đầu tiên và duy nhất tại Việt Nam được viết riêng cho đặc thù ngành Kiến trúc & Sáng tạo. Hãy đọc nó để thay đổi tâm thế từ một “Thợ vẽ” trở thành một “Doanh chủ Kiến trúc” thực thụ.

Đừng quên like và chia sẻ cho mọi người nếu thấy bài viết này hay nhé !


